i'm a boring person
in fact
Taged by
A. People who have been tagged must write their answers on their blog and replace any question that they dislike with a new, original question.
B. Tag six people. Don't tag who tagged you.
1. What type of food do you like most?
yoghurt, ice-cream, foods made from fish. What type of food is this?^^
2. How do you style your hair?
i usually tie my hair(><). that's all
3. What is making you happy right now?
listening to Toma's voice. It's enough.^^
4. What was the last thing you bought?
a chewing-gum. -.-"
5. What kind a music do you like?
i'm not sure. Maybe ballad, pop ballad or rock ballad okie all
6. What was the last thing you watched?
uhm......Nami 4Tops ( in youtube ><)
7. What's favourite things do u want to hear.
there has many things i want to hear but nothing's favourite.
ah, it could be "Toma"..........hahaha
8. What type of man do you like most?
Toma's type..........
9. What is your favorite movie genre?
uhm.......detective, adventure....may be violence....haha
10. What was the last thing you ate today?
carrot ><
11. What’s your morning routine?
wake up at around 6, go to school and have breakfast at shool's canteen
12. What websites do you visit daily?
curry4toma.com hehe
13. What's your favorite song right now?
Forever love _ X Japan
14. Which languages do you wish you spoke?
Japanese
15. What do you currently want?
be in Japan
16. What are you daydreaming about right now?
always Toma since 4 months ago
17. What do you feel like eating now?
none. I want to go to bed.
18. Where would you like your next holiday to be?
Japan. Of course
19. What are you looking forward to?
Voice
Toma's CD debut or some thing like that.( going to be mad ><)
20. Tell me something you love.
Ah, nothing right now. But someone i hate is Ruby_tran.
Is it ok if i don't tag anyone?
--------------------------
can you see, how boring and lazy i am now? ><
*too short*
- Mood:
angry
Lôi lyric của Hero ra ngồi dịch.
music: tanimoto Shin.
Hero
Arashi
You're Hero !
Kyou mo onaji michi wo hashiru Mada minu jibun sagashite
Ame no asa mo Kaze no yoru mo Mada yume wa tsuzuku
Mou dame da to omou shunkan wa minna onaji
Akiramezu ni hitotsu zutsu Up! Up! Up! Up! Takaku
Mune wo hare
Ima koso kimi wa Hontou no Hero
Kono FIIRUDO (field) wa kimi ga kagayaku butai
Nagashita namida koete koko ni tatsu
Sono manazashi ga Sekai ni yuuki ataeru Hero
You're Hero !
Yasumu koto mo Tomaru koto mo Dekinakatta mainichi
Aserinagara Shinjinagara Asu no yoake matteta
Totsuzen ni wa tensai ni wa narenai kara
Tsuzuketeku sukoshi zutsu Up! Up! Up! Up! Itsuka
Arukidasu
Anata no yume wa Minna no yume sa
Ima kono toki wa Kimi ga kagayaku butai
Nagashita namida koete koko ni tatsu
Sono manazashi ga Sekai ni yuuki ataeru Hero
You're Hero!
Yume wo tomo ni oikaketa Ano nakamatachi wa
Kitto ima mo soba ni iru Kanjiru
Ima koso kimi wa Hontou no Hero
Kono FIIRUDO (field) wa kimi ga kagayaku butai
Nagashita namida koete koko ni tatsu
Sono manazashi ga Sekai ni yuuki ataeru Hero
Anata no yume wa Minna no yume sa
Nagashita namida koete koko ni tatsu
Ima koso kimi wa Hontou no Hero
Sono manazashi ga Sekai ni yuuki ataeru Hero
hero with english translation:
You're Hero!
Today, you run on the same street
looking for something within yourself.
Even in the raining morning or windy night,
you continue your dream.
There are moments you want to give up,
it's the same for everyone.
Without giving up, step by step let's go
Up! Up! Up! Up! Raise your precious heart.
Now, you're a real hero.
This field is the stage where you will shine.
You're out of tears and now standing here.
Those hero's eyes give courage to the world.
You're Hero!
Everyday, you cannot rest or stop what you're doing.
While impatiently believing,
you wait for tomorrow's dawn.
You cannot be a genius in a sudden.
Continuing forward, little by little let's go
Up! Up! Up! Up! Someday...
let's start walking.
You're dream is everyone else's dream.
Right now, you're on the stage where you will shine.
You're out of tears and now standing here.
Those hero's eyes give courage to the world.
You're Hero!
You're friends follow the same dream.
For sure you can feel them beside you.
Now, you're a real hero.
This field is the stage where you will shine.
You're out of tears and now standing here.
Those hero's eyes give courage to the world.
You're dream is everyone else's dream.
You're out of tears and now standing here.
Now, you're a real hero.
Those hero's eyes give courage to the world.
You're Hero!
Vietnamese translations by me:
Hôm nay anh lại chạy trên con đường đó.
Tìm kiếm thứ mà anh chưa có.
Cho dù là mưa buổi sang hay là gió buổi đêm.
Vẫn tiếp tục ước mơ.
Cũng có những lúc anh cảm thấy chán nản
Như những người bình thường khác.
Nhưng ko bỏ cuộc, từng bước từng từng đi tới.
Lên! Lên! Lên! Lên!
Vức dậy nhiệt huyết từ trái tim.
Bây giờ, anh là 1 người hùng thực sự.
Đây là sân khấu của anh, nơi anh sẽ tỏa sáng.
Những giọt nước mắt đã rơi và giờ anh đứng ở đây.
Với ánh mắt can đảm nhìn vào thế giới này.
Anh là người hùng.
Hằng ngày anh ko thể nghỉ ngơi hay dừng lại.
Với 1 niềm tin cháy bỏng.
Chờ đợi 1 ngày mai tươi sang.
Anh ko thể đột nhiên đã là thiên tài.
Tiếp tục tiến về phía trước, từng bước từng bước đi tới.
Lên! Lên! Lên! Lên! 1 ngày nào đó…
Bắt đầu bước đi.
Ước mơ của anh cũng là ước mơ của mọi người.
Và giờ đây, anh là người tỏa sang.
Những giọt nước đã rơi và anh đứng ở đây.
Hướng ánh mắt can đảm vào thế giới này.
Anh là người hung.
Cùng với những người bạn đeo đuổi ước mơ.
Anh có thể cảm thấy họ đang ở bên cạnh anh, chắc chắn.
Giờ đây anh thục sự là người hùng.
Đây là sân khấu của anh, nơi anh sẽ tỏa sáng.
Những giọt nước mắt đã rơi và giờ anh đúng đây.
Hướng ánh mát can đảm vào thế giới.
Anh là người hùng.
----------------------------------------
----------------------------------------
TOMA TOMA TOMA TOMA TOMA TOMA TOMA TOMA TOMA TOMA TOMA TOMA TOMA TOMA TOMA TOMA TOMA TOMA TOMA TOMA TOMA TOMA TOMA TOMA TOMA TOMA TOMA TOMA TOMA TOMA TOMA TOMA TOMA TOMA TOMA TOMA TOMA TOMA TOMA TOMA TOMA .......................................
ĐỊnh mất tích cho đến 20/12 thì mới ló mặt ra....nhưng mà....huhuhu....
Nhớ Toma ko chịu nổi..... Thế là quyết định thò đầu ra.
Thế mà cũng đc 10 ngày zui` mình ko ngó gì đến Toma, phục mình thật, ko biết mình đã sống thế nào qua những ngày ấy.
Uhm... Cũng ko phải hoàn toàn là do nhớ Toma mà mới onl lại, mà cũng vì thi hết hơn 1 nửa số môn zui`, những môn còn lại ko đáng ngại lém. Nghĩ lại 10 ngày vừa zui` đúng là địa ngục! thi dồn đập mấy môn liền ( toàn môn khoai). Giờ thì nhẹ nhàng zui`. heeeeee.
thế nhưng về đến nhà....nhìn vô computer......hix, máy hỏng....cài lại win..... hix, ko đến nỗi mất hết, nhưng cũng mất gần hết.... Tâm trạng lúc này cũng trống rỗng như cái computer vậy....
Ah vậy ko còn gì khác là bắt đầu down lại từ đầu vậy. Toma iu quý... đi lùng Toma đây, cả cũ lẫn mới, mong sao kiếm lại đc đủ hết.
Thử một lần được làm tên ngố Kouji.Đeo heaphone và nhìn ra cửa sổ trong ngọn gió lành trời đêm...''Good-bye days'' bên tai tha thiết đầy chân thành ,thôi thúc tôi phải viết về một ''ngọn nến''.Là em...
Có ai bảo em giống như bông hướng dương đang cố gắng vươn mình đến ánh mặt trời xa vợi ,mặc cho căn bệnh XP đang hành hạ từng ngày?...Nhưng Kaoru không phải là loài hoa rực rỡ đó,em chỉ là ngọn nến nhỏ đặt trên hộp đàn,lặng lẽ tỏa ánh sáng ấm áp trong màn đêm đang bao trùm tĩnh mịch .Để giọng hát và tiếng đàn cất lên,quyện vào trong gió nhẹ bay theo áng mây trời...
Chỉ một lần thôi,được thấy em chơi đàn.Cho bóng đêm và con đường bây giờ là của riêng em,cho đôi mắt đam mê thay khuôn mặt chán chường buổi sáng ,cho que diêm thắp lên ngọn lửa lớn của tình yêu,cho nốt nhạc vu vơ thay lời muốn nói...
Để em thấy chính em không còn bóng dáng của sự tuỵêt vọng hay nỗi buồn bã bên cạnh .Chỉ có tiếng hát cất lên xóa tan màn đêm u tối xung quanh...
Để ánh mắt say mê,cho đôi tay nhỏ miệt mài không ngừng trên sợi dây đàn,cho những câu hát và cả que diêm thắp nến cũng trở nên ý nghĩa.Dù chẳng ai nghe,dù không ai thấy...

Này,mặt trời đừng lên...
Bởi ,nếu mặt trời lên,sẽ chẳng thấy được gì khi phải trốn ánh nắng...
Bởi,nếu mặt trời lên,sẽ chẳng còn được cầm guitar bước ra ngoài phố vắng để cảm giác thế giới này là của riêng mình.Để mọi vật chìm sâu vào giấc ngủ, cho tiếng đàn lặng lẽ vang lên giữa đêm đen,và cùng gió hòa lẫn với ánh trăng trời...
Bởi,nếu mặt trời lên...
Cho dù là lớp kính dày cũng không ngăn em được nhìn anh mỗi ngày...
Dù phải chạy trốn mặt trời nhưng ,em không thể chạy trốn tình cảm của mình đối với anh.
Bài hát vang lên nhẹ nhàng giữa giữa chốn đông người ,nhưng em biết, khuôn mặt anh lúc đó đã cho em câu trả lời...Anh đã biết tình cảm em dành cho anh.Cũng như bài hát đó,dù cuốn hút rất nhiều người nhưng em hát chỉ để một kẻ ngốc nghe thôi,anh nhỉ?...

Chỉ một lần thôi,cho em dựa đầu vào vai anh thật yên lành.Chẳng quan tâm suy nghĩ gì hết,mặc thời gian trôi qua thật nhanh ,mặc ánh nắng mặt trời đã bắt đầu ló dạng,mặc căn bệnh em đã mang đã trở chứng điên cuồng...
Chỉ một lần thôi,để em bật khóc khi anh ôm em vào lòng và bảo rằng ''Chúng ta sẽ gặp nhau vào ban đêm''...Để em bị anh véo má và trêu ''thật là một khuôn mặt kỳ lạ...''
Chỉ một lần thôi,để em chợt nhận ra, anh chính là ''chiếc hộp đựng nến'' của đời em.Dù là gió,dù là nắng hay chính căn bệnh ám ảnh cuộc đời này cũng không thể dập tắt hy vọng của em được...Vì,bên cạnh em đã có anh.
Chỉ một lần thôi,để em thấy em không cô độc bên cuộc đời quá rộng ...Để em biết em có thể bật cười khi thấy anh ôm đàn và hát inh ỏi bằng chất giọng vịt kêu,để em nhận ra ước mơ ''tuy không thể đánh đàn nhưng em có thể hát mà'' cho những ngày cuối đời thật ý nghĩa...Cảm ơn anh,Kouji...
Chỉ một lần thôi,để nước mắt em chảy khi em hát câu ''Goodbye days'' mà không cho anh được thấy...Để em kể cho anh nghe về cảm giác lần đầu em nhìn thấy anh...Để anh cắn chặt răng,khóc đau đớn trên đường về mà em chẳng hề hay biết được...
...Chỉ,một lần cuối thôi anh nhé,để em lấy hết can đảm đánh cược với lòng mình mà bước ra khỏi xe lăn,tiến về phía mặt trời đang mọc và cũng là...phía anh.Cho dù em không được lướt trên con sóng mà anh đang lướt...Cho dù em không được bước lên bãi cát nóng màu nắng anh đang đi...Nhưng không sao đâu anh nhỉ?Vì em đã bật cười khi được véo vào má anh và nói câu trước kia anh từng nói với em :

...Goodbye days...
Cho dù em chẳng còn ở nơi này...
Nhưng sẽ chẳng sao đâu vì bóng dáng em còn tồn tại trên từng kệ sách hay cây guitar quen thuộc...
Và,giọng hát em còn lưu mãi chốn đây ,ở những đám mây trời hay Walkman ai đó mà em chẳng thể nào biết được...
Đừng khóc như trẻ con.Hãy để em trở lại là em,giản dị và chân thành như lần đầu anh gặp.Em sẽ không biến mất,chỉ tạm vắng mặt ở nơi này thôi.Hãy cứ tin rằng ở một nơi nào đó rộng lớn bao la...Trên thế gian này hay nơi nào cũng được ,em vẫn đang ngồi bên cửa sổ dõi theo anh như những ngày xưa...Thử cảm nhận xem ,trong từng ngọn gió thỏang qua có tiếng nói của em...Hãy tiếp tục lướt trên con sóng mà anh đang lướt,để ánh hòang hôn phản chiếu trên đầu mặt biển,để tiếng hát em lại quyện vào trong gió thổi bay tóc anh khi anh nhớ về em...
...''Good-bye days'' vang trên Radio da diết.Phương xa ấy,anh có biết em đang cười hạnh phúc?...
Bởi,em biết có một thứ của em mà chẳng thể nào mất được...
Đó là tình yêu của em nằm trong trái tim anh và tâm hồn của mọi người...
nguồn:www.dienanh.net/forums/showthread.php
đúng là đã dính vào với J-pop và Jdrama rồi thì ko thể nào dứt ra được, càng ko thể nào quay lại với Korea hay Taiwan cả.
mình càng ngày càng thích Nhật. Nhẹ nhàng, truyền cảm và sâu lắng.
Jdrama buồn thì buồn, có thể tốn cả đống nước mắt vô đó, nhưng ko bi lụy, mình khóc thường là do cảm động hơn là do buồn, các nhân vật dù có "die" thì ý chí, niềm tin vào cuộc sống của họ vẫn còn đọng lại.
Còn nếu vui thì vui hết cỡ lun, ôm bụng cười cả ngày, đang đi trên xe bus mà có nhớ lại mặt của anh nào đó trong phim cũng cười, chẳng để ý xem mình có kỳ quái ko?
Jdrama xem cũng giản dị và gần gũi hơn , ko phi lý và cường điệu quá mức như Korea hay taiwan
xem Jdrama zui` bạn sẽ bị chìm trong đó, ko sao ngoi lên đc.hix.( có ai đủ bản lĩnh thì cứu mình với, nhưng thực sự thì mình cũng chẳng muốn ngoi lên :)) .).
làm 1 bài spam giải tỏa cảm xúc đang đâng trào lên với Jdrama.
Anyway, cái bài cảm nhận ở trên, có ai bít kiếm phim đó ở đâu ko? Bảo cho mình với, chưa xem nhưng đọc xong cái bài này thực sự muốn xem.
vừa mới bắt đầu đã gặp chuyện ko vui zui`!!
thui thì vít 1 bài giải tỏa vậy.
ahhhhhhhhhhhhh, nhưng mình cũng chẳng bít vít gì lun.
bùn bùn bunffffffffffff
mà mấy hum nay cũng gặp toàn chuyện bùn nữa. Hix, sáng nay thì vừa đi hc muộn xog, dù cũng chẳng sao nhưng sao thấy mình thật vô dụng, chán wa đi.
Bắt đầu vào thời điểm kiểm tra giữa kỳ, bài vở lại bù đầu đây. Hix đã thế lại còn phải đi thi lại: bóng chuyền, quốc phòng nữa chứ. học hành càng ngày càng lười.
bùn toàn tập.
....
thui, thế là đủ zui` đấy, cái blog nỳ lập ra ko phải là để than vãn.
F5 myself.
Let's all do our best.
cùng cố gắng với Toma nào.
Cheerful.
Ciao.(^"^)

